Dám bị ghét:
Các mối quan hệ xã hội thật mệt mỏi.
Cuộc sống sao mà nhạt nhẽo và vô nghĩa.
Bản thân mình xấu xí và kém cỏi.
Quá khứ đầy buồn đau còn tương lai thì mờ mịt.
Yêu cầu của người khác thật khắc nghiệt và phi lý.
TẠI SAO BẠN CỨ PHẢI SỐNG THEO KHUÔN MẪU NGƯỜI KHÁC ĐẶT RA?
Bạn bất hạnh không phải do quá khứ và hoàn cảnh, càng không phải do thiếu năng lực. Bạn chỉ thiếu “can đảm” mà thôi. Nói một cách khác, bạn không đủ “can đảm để dám hạnh phúc”. [] Bởi can đảm để dám hạnh phúc bao gồm cả “can đảm để dám bị ghét” nữa. [] Chỉ khi dám bị người khác ghét bỏ, chúng ta mới có được tự do, có được hạnh phúc.
*Dám hạnh phúc:
Triết gia
Ai cũng có thể hạnh phúc ngay từ giây phút này. []Chỉ có điều, chúng ta không thể hưởng thụ hạnh phúc nếu chỉ đứng yên tại chỗ. Cần phải tiếp tục tiến bước trên con đường mình đã đặt chân lên. Cậu đã tiến một bước đầu tiên. Đã tiến một bước dài. Tuy nhiên, cậu đang nhụt chí, định thoái lui chứ không chỉ dừng lại. Cậu có biết tại sao không?
Chàng thanh niên
Thầy bảo tôi không có khả năng chịu đựng?
Triết gia Không hề. Cậu chỉ chưa đưa ra được “lựa chọn lớn nhất của cuộc đời” thôi.
Chàng thanh niên
Lựa chọn lớn nhất của cuộc đời? Thầy bảo tôi lựa chọn gì cơ?
Triết gia
Tôi nói vừa nãy rồi đấy. Là “tình yêu”.
Chàng thanh niên
Trời, một từ đó thì làm sao mà tôi hiểu được! Đừng nói một cách trừu tượng để tránh né nữa!!
Triết gia
Tôi nghiêm túc mà. Những vướng mắc trong lòng cậu bây giờ đều được gói gọn trong một từ “tình yêu”.
Bạn cần đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập